Mình là 1 học sinh khoá1997_2001 của khoa, hiện tại mình cũng đang học tập tại Bắc Kinh và hàng ngày vẫn tiếp xúc với tiếng Trung QuốcBạn cứ thử hình dung xem, gần10 năm truớc đây điều kiện học tập , nhất là giáo trình thiếu thốn như thế nào? Vậy mà chúng mình vẫn vượt qua hết.
Sau khi đọc thư của các bạn, mình rất thông cảm và thấu hiểu tâm trạng của các bạn.
Tuy nhiên, mình rất mong các bạn hiểu và thông cảm cho những khó khăn khách quan của khoa. Đồng thời, mình muốn gửi tới các bạn 1 thông điệp là: Cố gắng chủ động hơn nữa trong việc trang bị kiến thức cho bản thân. Bởi vì trong cuộc sống, đúng là rất cần người có kinh nghiệm để dẫn đường ,bạn sẽ bước đi được nếu có người nắm tay và kéo bạn đi. Nhưng trước khi người dẫn đường xuất hiện, bạn hãy cố gắng tự đứng dậy và bước đi thử xem, bạn sẽ thấy 1cảm giác rất khác. Và thu hoạch sẽ luôn luôn nhiều hơn so với dự kiến của bạn.Vì trên thế giới này, phần lớn những sáng kiến khoa học đều đến từ những con người biết đứng dậy và tự bước đi như thế..Tự đọc sách, đọc nhiều sách có chung 1 chủ đề và tự đứng trứớc gương để nói như lúc bạn làm phiên dịch đi, hãy cố gắng lên.
Chúc bạn thành công.